Articles
Mưa và tôi
July 27th, 2005 doc_co_cau_baiCảm nhậnSài Gòn chợt mưa chợt nắng
Yêu người khi có khi không
Tôi đọc hai dòng này ở đâu đó lâu rồi, mấy hôm nay tình cờ gặp lại, chợt rưng rưng
Dạo này Sài Gòn mưa nhiều, mưa ồn ã có, mưa rả rích có
Tiết trời lành lạnh khiến con người ta đâm ra lãng mạn và eccentric đến kinh ngạc
Trước khi viết bài này, tôi có hỏi một cậu em Em có nhớ phim nào có cảnh trời mưa không?. Trả lời Phim nào cũng có mà chị. Hì, trả lời như không, nhưng cũng đúng thật. Hình như mưa làm lòng người dịu lại, ngọt ngào hơn và nhẹ nhàng hơn. Phim ảnh vì thế đưa chi tiết mưa vào hơi bị nhiêù. May hay là rủi, không phải cảnh mưa nào cũng ghi lại dấu ấn trong ta, cũng như những kỷ niệm trong cuộc đời cũng có thể xóa nhòa. Tất cả còn lại chỉ là cái cảm giác trong trẻo nguyên vẹn như tình yêu đầu, có đó rồi mất đó, vui đó rồi buồn đó, vậy sao mà nhớ thương mãi khôn nguôi
Classic một phim mà tôi xếp vào loại xem mãi không chán có vô vàn cảnh trời mưa. Tôi nhớ cảnh Ji-Hye (Son Ye Jin) và người mà cô thầm thương trộm nhớ cùng nhau sánh bước trong mưa. Tiếng giày vang, tiếng mưa reo hay tiếng lòng của hai người yêu nhau nhỉ? Tôi yêu những niềm vui trong mưa, như trong Windstruck , khi Myung Woo (Jang Hyuk)và Kyung Jin (Jun Ji-Hyun) cùng nhau nhảy múa dưới ngàn giọt nước. Những muộn phiền của cuộc đời như được gột sạch, đưa người ta về cái thuở ngây thơ tinh khiết trẻ thơ
Mưa vụt trở nên đẹp đến nao lòng
City of angels – lại một phim mà tôi yêu nhất có Seth (Nicolas Cage), có Maggie (Meg Ryan), có tình yêu, và có mưa
Tôi nhớ, khi Seth quyết định từ bỏ sự bất tử để chọn tình yêu, trời cũng đổ mưa. Một thiên thần bảnh bao giờ đây nhếch nhác, chân không giày, đơn độc trong màn mưa tìm đến ngưòi đang giữ trái tim anh. Lúc ấy tôi đã tin rằng, trên đời này thật sự có cái gọi là tình yêu không điều kiện, và tôi đã tin tưởng, thật sự có tồn tại những thiên thần
Mưa như một nốt nhạc đệm vào làm bay bổng thêm bản tình ca
Lại Classic, còn có một cảnh mưa khác cũng mang màu sắc tình yêu. Khi Ji-Hye đầu trần, tóc xõa chạy băng trong mưa. Còn gì hạnh phúc hơn trên thế gian khi biết rằng người mà mình yêu cũng yêu mình. Tình yêu mong đợi mệt mỏi bỗng chốc trở nên ngọt ngào đến khó tin. Hạnh phúc reo vang theo từng giọt nước, và trở nên thật hữu hình, tưởng như có thể chạm vào. Mưa giúp tình yêu hiện ra rõ ràng, gần gũi, nhưng cũng mong manh biết dường nào
Hì, nhắc đến hữu hình tôi lại nghĩ đến Dare devil. Trong màn mưa, lần đầu tiên Matt (Ben Afflect) nhìn, à không, nhận ra được hình ảnh Elektra (Jennifer Garner) – người mà anh yêu. Cảnh phim thật lạ thường, và theo tôi nghĩ, lúc đó, Elektra còn đẹp gấp bao nhiêu lần khi cô trang điểm cẩn thận, trang phục chỉnh tề. Tình yêu không thể nhìn thấy, chạm vào mà phải cảm nhận bằng con tim, và có đôi khi, tất cả những gì ta phải làm là nhắm mắt lại và đón nhận nó tràn vào.
Nói về những cuộc gặp gỡ trong mưa còn có Turn left, turn right. Mưa đẩy hai con người cô đơn đến với nhau, giúp cho sợi tơ cuộc đời của họ cắt nhau dẫu trong phút chốc. Định mệnh nhờ mưa mang họ đến với nhau, rồi cũng mưa đẩy họ ra xa khi vô tình xóa nhòe dòng địa chỉ ghi vội trong tay mỗi người. Để rồi, Don và Ellen, sau buổi mưa hôm ấy, cứ mãi mê tìm kiếm nhau giữa cuộc đời.
Có những tao ngộ trong mưa, cũng có những chia tay trong mưa. Tôi nhớ hình ảnh gặp gỡ cuối cùng giữa Robert (Clint Eastwood) và Francesca (Meryl Streep) trong Bridges of Madison cũng là mưa. Nàng ngồi trong xe và chàng chỉ biết đứng nhìn theo. Khắc khoải, cô đơn và bất lực. Lúc đó, tôi chưa hiểu được tình yêu là gì mà khiến con người ta đau khổ đến như vậy, tôi chưa biết tình yêu mang đến niềm vui lẫn nỗi đau. Vậy mà tôi đã đau theo họ.
Nhớ lại Romeo & Juliet version của Leonardo DiCaprio và Claire Danes, mưa rơi như trút nước vào cái đêm mà Romeo vì tình bạn quyết giết cho được anh của người mình yêu. Lại nhắc đến tình rồi
Có khi, mưa khóc thay người
Vậy rốt cuộc, mưa mang đến niềm vui hay nỗi buồn. Mưa gợi nhớ hạnh phúc hay làm sâu thêm nỗi đau. Có lẽ là tuỳ ở mỗi người
Tôi viết bài này trong một tâm trạng không lấy gì làm thú vị lắm, và mưa làm cho tôi buồn nhiêù hơn là vui. Dẫu vậy, tôi vẫn muốn kết bài bằng hình ảnh Don (Gene Kelly) “Singin in the rain”
I’m singing in the rain
Just singing in the rain
What a glorious feeling
I’m happy again
I’m laughing at clouds
So dark up above
The sun’s in my heart
And I’m ready for love
For love
Bởi vì nghĩ cho cùng, một cơn mưa mùa hè vẫn thú vị lắm chứ, giống như tình yêu, dẫu mang đến nhiều muộn phiền, nhưng môt khoảnh khắc nào đó, nó giúp cho ta trải nghiệm cuộc đời một cách tuyệt đối.
Bài viết của azalea
chú thích! bài này của boomer : AZALEA! chứ ko fải của Độc cô!
to nhinhanhinho : hahaha ,cảm ơn bạn , uhmm , nghĩ lại thấy sến ghê !
Hồi đó còn ” ngây thơ ” nên sến thế chứ giờ toàn ” nghĩ bậy ”
, mốt sau làm phim chắc mời bà con MB đóng cho vui , hay hơn phim Việt Nam trong ” giờ vàng ” là cái chắc !
to younggun 1894: chyện của Y có thể là dựng thành một kịch bản hơi bị tuyệt đấy cậu à, mình nghĩ thế, khối phim Hàn thua xa đấy.
trecon xem phim thấy phim nào dù là hành động hay kinh dị,những cảnh mưa luôn là 1 nốt trầm ngân nga để lại nhiều dấu ấn trong phim.nhất là phim lãng mạn,trecon đã từng nhấp nhổm mún tìm 1 ai đó chạy dưới mưa cùng mình sau khi xem classic chỉ mong hỉu được khi mình cùng nhịp chân chạy trong mưa,lắng nghe tiếng mưa hoà lẫn tiếng nhạc từ lòng sẽ như thế nào,chắc là tuyệt lắm nhỉ!Rồi khi bùn thử lang thang dưới mưa 1 lần xem,mưa là 1 liều thuốc hữu hiệu xoá tan đi bao ưu phiền,nếu các bạn là 2 người yêu nhau,hãy thử 1 lần nắm tay nhau đi dạo dưới mưa xem,tình yêu sẽ trở nên bền chặt hơn,trecon tin là thế
mưa thật ta chỉ là một “hiện tượng thiên nhiên binh thường” mà lại có nhiều người nói đến nó thế cơ chứ
mưa không có gì thú vị cả vậy mà ngày nào… tôi cùng chờ mưa tới
Đọc bài của chị docco xong tự dưng muốn viết vài dòng , nhất là lúc này ngòai trời lại mưa rầm rầm ! Lạnh quá Mà dạo này trời mưa nắng thất thường nhỉ ? Như một đứa con gái
À, không biết đã có ai thử cảm giác trời mưa chạy một mạch từ nhà nhảy ùm xuống biển rồi ngửa mặt lên đón lấy những giọt nước táp vào mặt chưa ? Tuyệt vô cùng , nước biển ấm áp , nước mưa lạnh lẽo phả vào mặt . Và rồi sốt hết một đêm liền , chưa kể viêm họng nữa
Mưa thì buồn lắm nhưng vẫn cứ thích mưa vì mưa gắn liền với một người mà nếu ko có ngày mưa đó chắc tôi cũng ko biết hắn là ai. Vẫn là nụ cười đó, đầy ẩn ý và khiêu khích, thực sự đến bây giờ, tôi vẫn ko thể hiểu hết ẩn ý trong nụ cười của hắn.
Mưa ko chỉ là mát đâu chapchap thân iu èh, thật ra chưa iu lần nào thì khó có thể cảm nhận được hết ý nghĩa của những giọt nước bằng tất cả mọi giác wan. Mưa mát lạnh thấm wa áo, mơn man trên má, vị ngọt ngào khi nếm mưa, nghe mưa tí tách bên tai, ngắm hàng cây vừa được tắm xanh dịu dàng và hơn tất cả là tình iu theo mưa ào ạt dâng trong lòng, những gì tưởng đã wên từ lâu hiện ra như mới hôm wa, rõ ràng đến từng cái nheo mắt, từng nụ cười… nhạt nhòa, vỡ tan trong mưa
Tui đi mưa hơi bị nhìu( vì bị bắt buộc, hic) ướt tèm lem, có khi còn không ướt nổi, mưa Sìa Gòn nhỏ nhỏ thôi mừ. Cũng khoái thử đi lang thang cho “loãng moạn” nhưng sợ bị kêu là “mát” , ” y như phim”, hic. Mưa với tui đơn giản là mát , mát hơn so với không mưa
Tôi vừa yêu và vừa ghét mưa , chỉ bởi vì mỗi khi mưa xuống là lòng tôi ngập tràn hình ảnh của 1 người tôi k muốn nhớ . đã có lúc những cơn mưa làm tôi sợ đến khủng khiếp. bây giờ cũng vẫn còn cảm giác đó nhưng chỉ có khi đi cạnh ai đó tôi .
mỗi khi đi trong mưa là tôi lại cảm nhận được tình yêu của mình
Bạn có bao giờ được đá bóng trong mưa?Nằm nghe tiếng mưa rơi trên mái tôn nhà bên?Đã từng chạy xe trong khi có một cơn mưa đang rơi phía sau lưng bạn chưa?Thú vị lắm đó!!!
chắc ai cũng có kỉ niệm về mưa, có chuyện vui, chuyện buồn, nhưng tấ cả có lẽ đều đẹp, và với tôi cũng thế, mọi chuyện rồi qua đi, nhưng những kỉ niệm vẫn còn, về mưa, và cả những gì … mà chác mọi người ai cũng có, cảm ơn bạn đã viết ra những lời lẽ này, nó mang lại sự đồng cảm cho những tâm hồn yêu mưa
Tôi rất hay đi trong mưa, không phải tôi là người lãng mạn đâu, hầu như là việc bất đắc dĩ vì trời mưa thì đâu có báo trước. Nhưng tôi thường không có thói quen trú mưa, mỗi lần vậy cứ mặc kệ mọi người xung quanh đang cắm cổ chạy mong có thể tránh được nó, tôi thì không, cứ đi từ từ để cảm nhận nó bởi vì làm sao mà bạn có thể tránh được nó. Cũng như tình yêu vậy, nếu nó đã đến bất ngờ vậy liệu bạn có tránh nổi không. Với một người Sài Gòn như tôi, mưa không đem lại sự lạnh lẽo, buồn bã mà ngược lại nó cho tôi cảm giác bình yên, mưa là dịp để bạn dừng lại một chút trong cuộc sống vội vã, nó rửa trôi mọi u ám, làm lành mạnh bầu không khí xung quanh và hơn cả điều đó đem lại cho con người cảm giác rất dịu dàng. Chính vì vậy mỗi khi xem về một cảnh mưa trong phim tôi đều thấy như mình đang ở trong đó cùng những nhân vật chứng kiến nó. Thật sự rất xúc động vì bài viết này nên tôi cũng bon chen một chút.